Lúc tôi viết về đề tài này thì một trong những điều
tôi nghĩ là không biết người khác sẽ nghĩ gì về mình khi mình viết bài này :)
Tôi không chắc là 100% nhưng tôi biết đa số chúng ta
đều có nhiều lần (thậm chí rất nhiều lần) lo lắng về những gì người khác nghĩ.
Đặc biệt là khi chúng ta làm điều gì đó mới, lạ, đi ngược lại số đông. Hoặc đôi
khi chúng ta mặc một cái áo mới ra đường, đến công sở, đi chơi thì chắc là
không ít lần chúng ta tự hỏi “Không biết
mọi người xung quanh nhận xét gì về cái áo mới của mình, họ có để ý không??”
Điều đó không có gì sai, và ý tôi viết bài này cũng
không phải chứng minh rằng có nên suy nghĩ vậy hay không, tôi thấy điều đó bình
thường. Thật ra lý do tôi viết bài này là để chỉ ra trong một số trường hợp
chúng ta lo lắng về suy nghĩ của người khác đến nỗi không dám hành động, không
dám ước mơ, không dám sống một cuộc sống mình mong muốn. Điều đó đôi khi là bất
thường. Nỗi sợ, lo lắng làm chúng ta co rúm lại và tự nhốt mình trong giới hạn
cốt để tránh né sự phán xét, chỉ trích.
Cho nên nếu bạn có nỗi ám ảnh về điều đó. Tôi nghĩ bạn
chỉ cần thay đổi cách suy nghĩ lại, chỉ thay đổi nhỏ mà thôi, không khó lắm
đâu.
Trước tiên bạn nên nhớ rằng mọi cảm xúc, mọi nỗi lo,
mọi nỗi sợ đều xuất phát từ suy nghĩ bên trong của bạn, hoặc là sự tự kỷ ám thị.
Mỗi lần bạn bị đè nén bởi lo lắng về người khác nghĩ, bạn có thể tự hỏi “Điều đó có thật không? Nếu có thật thì đã
sao? Liệu có quan trọng lắm không? Có ảnh hưởng gì đến mình không? Họ có thẩm
quyền phán xét mình không?...” (Dĩ nhiên, tôi đang dựa trên ngữ cảnh là bạn
muốn làm điều gì đó tốt đẹp, mang lại ích lợi hoặc ít ra không gây hại cho ai.)
Tiếp theo, tôi muốn bạn thấu hiểu và thông cảm cho
người khác bởi vì chính họ cũng có nỗi lo lắng giống như bạn! Nhiều khi họ đang
lo không biết bạn đang nghĩ gì về họ cũng không chừng.
Hầu hết chúng ta mỗi buổi sáng thức dậy, người mà
chúng ta nghĩ đến đầu tiên là ai? Hoặc là bản thân chúng ta, hoặc là người thân
cận nào đó. Rất hiếm khi người khác (người mà bạn đang lo lắng những gì họ nghĩ
về bạn) thức dậy mỗi buổi sáng và nhớ đến lỗi lầm, sai phạm hay hành động xấu hổ
nào đó của bạn, trừ khi… người đó yêu bạn! (Đây có lẽ là trường hợp khác nằm
ngoài phạm vi bài chia sẻ này.)
Cho nên, bạn cứ yên tâm. Họ không bỏ ra cả ngày để
nghĩ đến bạn đâu, điều họ luôn nghĩ đến đó là:
- Làm cách nào mình vượt qua cơn thèm ăn sô cô la?
- Tháng này chắc mình phải nghĩ cách kiếm tiền nhiều hơn
- Làm sao để không cãi nhau với vợ/chồng?
- Căng thẳng quá! Chiều nay có cuộc họp với sếp.
- Không biết khách hàng có chịu ký hợp đồng hay không nữa?
- Làm cách nào thi Toeic điểm cao đây?
- Mình nói tiếng anh kém quá không biết có bị chê không?
- Ôi! Hôm qua mình quên gửi email cho đối tác rồi.
--
Davis
Truyền là huấn luyện viên cuộc sống, cố vấn cá nhân chuyên nghiệp và là một
Certified Professional Success Coach được chứng nhận xuất sắc trên thế giới bởi
Success Coach Institute (Hoa Kỳ). Anh chuyên huấn luyện cho lãnh đạo, nhân sự cấp
cao tại các công ty và những bạn trẻ cách phát huy tiềm năng bản thân để gặt
hái những thành quả xuất sắc.

