Tác giả Andy Andrews
Định nghĩa của tôi về nỗi sợ hãi đó là: sự lạm dụng trí tưởng tượng. Chúng ta đều biết nỗi sợ hãi có tác động như thế nào đối với các mối quan hệ, tài chính, và chất lượng cuộc sống. Thế thì, đối với giới truyền thông, liệu tôi có thể hiểu là họ khai thác sự lạm dụng này để biến nó thành một công cụ thu hút độc giả hay không?
Sau đây là một ví dụ… Gần đây, trên tờ USA Today, có một bài báo mang tít “Kidnapping Dogs For Money rises 49% this year” (Số vụ bắt cóc chó tống tiền tăng 49% trong năm nay). Ngay lập tức, thông tin này lan nhanh trong các bài báo trên mạng.
Đối với những bạn biết tôi sẽ hiểu rằng, từ trước đến giờ, tôi chỉ lướt sơ qua những mẩu tin tức. Và tôi cảm thấy rất bình thường khi không tiếp xúc báo chí hoặc tivi trong vòng một vài tuần.
Tại sao lại như vậy? Bởi vì tôi nhận thấy rằng tin tức luôn làm tôi hoảng loạn hay sợ hãi. Tôi là một người chồng, một người cha, một tác giả… và tin tôi đi, tôi không thể làm trọn vẹn vai trò một người cha nếu trong tôi mang trong mình những cảm xúc sợ hãi, lo lắng. Thế là tôi lựa chọn làm một việc gì khác và đơn giản ngừng đọc, xem, nghe tin tức.
Bây giờ, bạn có thể nói, “Đợi đã! Anh muốn chúng tôi trở nên thờ ơ với tin tức hay sao!” Không phải thế…Trước tiên, tôi không yêu cầu bạn phải làm gì cả. Tôi chỉ chia sẻ với bạn những gì tôi làm. Đây là một trong những cách để tôi quản lý cảm xúc của mình. Ngoài ra, tôi kinh nghiệm rằng một khi có điều gì đó tồi tệ xảy ra, sẽ có ai đó kể cho tôi nghe. Thế thì có vẻ như tôi đâu đến nỗi không biết gì.
Trở lại vụ án bắt cóc chó…
Thật không may, mắt tôi lại bị dán chặt vào mẩu tin tức được đặt ngay tại chính giữa trang nhất này. Và tôi thừa nhận là nó làm tôi lo lắng. Vào lúc đó, tôi đang ngồi trên máy bay. 49%???
Đột nhiên, tôi bị cuốn hết sự tập trung vào bài báo đó. Trí tưởng tượng (nỗi sợ hãi) trong tôi bắt đầu chiếm hữu toàn bộ tâm trí. Nhà tôi có nuôi một con chó. Thật khủng khiếp! 49%? Tôi cần phải gọi cho Polly để bảo cô ấy đừng thả chó đi lại trước sân nhà. Tôi cũng không nên để hình chú chó cưng trên Facebook hay Twitter nữa. Tôi cần phải làm gì nữa đây để bảo vệ chúng? Thế còn những con chó của bạn tôi thì sao? Ôi không! Họ cũng yêu những chú chó như tôi yêu vậy! Tôi cần phải lan truyền thông điệp này…
Sau đó, có một điều gì đó làm khựng lại mạch suy nghĩ này trong tôi. “Trong bảy tháng đầu năm 2011…” bài báo viết, “khoảng 224 vụ bắt cóc chó xảy ra, so với con số 150 cùng kỳ năm ngoái.” Bài báo đó còn nói rằng trong suốt năm 2010, có tổng cộng 255 vụ bắt cóc chó xảy ra.
Trong thoáng chốc, tôi suy nghĩ. 155 vụ? Tổng cộng ư? Có tất cả bao nhiêu con chó ở Mỹ?
Thế là tôi nhẩm tính. Theo như website của tổ chức Humane Society, có đến 78,2 tỷ con chó được chọn làm thú nuôi ở Mỹ. Con số 255 chiếm tỷ lệ bao nhiêu trong 78,2 tỷ?
Tôi tính ra là 0,000326%.
0,000326%? Chẳng lẽ tôi trở nên lo lắng chỉ vì xác suất để chú chó nhà tôi bị bắt cóc là 0.000326% ư? Sau đó, tôi cảm thấy bực bội. (Thấy chưa? Tôi đã bảo việc đọc tin tức làm tôi rất khó chịu!) Ngay lập tức, tôi nhận thấy con số 49% đã được báo chí, tivi cường điệu hoá đến mức làm chúng ta phát hoảng khi đang nuôi chó ở nhà.
Tôi từ đó quyết định sẽ thận trọng tìm hiểu sự thật đằng sau đống tin tức của giới truyền thông. Trong tương lai, tôi sẽ nhìn nhận những thông tin từ báo chí với sự dò xét cẩn trọng.
Nhưng có lẽ bạn thông minh hơn tôi... Có lẽ bạn không hề đọc báo.
© 2009-2011, Andy Andrews. Nguồn: AndyAndrews.com
Nguyễn Đình Truyền dịch


Đăng nhận xét